Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ: HOA MẮC CỞ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ: HOA MẮC CỞ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

HOA MẮC CỞ 1

Có một loài hoa mang tên mắc cở,
Nép bên đường ven lối nhỏ anh qua.
Thân có gai, hoa màu tím đậm đà,
Anh bước vội không nhìn và không liếc.

Tấm thân em như bài thơ tứ tuyệt,
Bảy chử trong câu có nghỉa thất tình.
Yêu một người em chấp nhận hy sinh,
Em khổ lắm!!! không bao giờ ái ngại.

Đời em đây thuộc về loài hoa dại,
Sống ven rừng, quanh đô thị, nông thôn.
Vẩn yên vui nhưng lòng cứ bồn chồn,
Em len lét nhìn đời trong sâu thẳm.

Kiếp mộng mơ tâm hồn em say đắm,
E ấp rạt rào cảm giác đê mê…
Nếu người ta cố ý đến chọc quê,
Em mắc cở nhắm mắt xoay hướng khác.

Bước đường yêu mang nổi buồn mang mác,
Anh quay lưng em mở mắt như thường.
Bởi trong lòng còn nặng nợ yêu thương,
Em e lệ chính vì em mắc cở…

Gọi tên em một vài lần bở ngở,
Một loài hoa mà có ba tên:
Hoa Trinh Nử là lúc mới thân quen,
Hoa Xấu Hổ củng là Hoa Mắc Cở…

(xem thân phận của một loài hoa khác)


Yêu Một Mình

Em không đẹp nhưng thường hay mắc cở,
Khép nép bên đường lối nhỏ anh qua.
Yêu một mình nhưng vẩn cứ thiết tha,
Anh không biết và cố tình không biết!!!

Thân của em như bài thơ tứ tuyệt,
Một bài thơ nhưng chỉ có bốn câu.
Yêu một mình em chấp nhận thương đau,
Câu bảy chử chính là thất tình đó…

Đời của em đả mang nhiều nặng nợ,
Sống âm thầm trong những phút đơn côi.
Ngoảnh măt đi qua giây phút bồi hồi,
Anh có biết_ anh ơi _anh có biết!!!

 Yêu là cho không bao giờ nuối tiếc,
Nhưng trong lòng vẫn cứ thấy xót xa,
Anh bước tới cố gắng chọc người ta,
Em khép lại bờ mi đầy e lệ…

Chuyện tình buồn vì anh đây quá tệ,
Ngoãnh mặt quay đi chẳng chút ngỡ ngàng.
Nhìn theo anh lòng đau đớn bàng hoàng,
Em mở mắt để nhìn đời đen bạc…

Chuyện tình yêu không bao giờ đổi chác,
Dù không thương xin anh cứ thật thà.
Có đắng cay cũng cứ nói thẳng ra,
Em chấp nhận kiếp đời loài hoa dại

Tình một chiều em đây không ngại,
Sống lẻ loi trong giây phút cô đơn,
Nhìn cuộc đời đầy chan chứa tủi hờn,
Em nhận lấy vì em đây trót lở…

Quãng Đức
Ngày 12/11/2010

THƠ MẮC CỞ 2


Đứng trên lối nhỏ nhà em,
Thấy hoa màu tím êm đềm khoe hương.
Xen trong bụi cỏ bên đường,
Anh đây bước lại lòng vương tơ sầu.
Hoa xinh khép kín thật mau,
Vì đâu nên nổi_ vì đâu nhạt nhòa !!!
Trót yêu thì cứ nói ra,
Sao em  e ngại xót xa trong lòng.
Đừng nên suy nghỉ mông lung,
Xuân xanh khoe sắt cùng chung một đường.
Mổi loài có một sắt hương,
Đơm hoa kết trái vấn vương tơ tình.
Đây là duyên phận chúng mình,
Dù loài hoa dại… lòng mình ngẩn ngơ.
Mối tình đẹp tựa bài thơ,
Anh đây đứng lặng đang chờ em đây.
Đừng nghỉ hoa dại, cỏ cây…
Khép kín mắc cở làm ngây lòng người.
Ngẩn nhìn một đóa hoa tươi,
Đó là Trinh Nử đời đời không quên…
Quãng Đức
Ngày 6/2/2011

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 3

Có phải em giống loài hoa mắc cở!
Nở bên đường ven lối nhỏ anh qua.
Hoa tím đơn sơ nhưng vẩn mặn mà,
Lòng chung thủy dâng đầy theo năm tháng.

Thân có gai nhưng lòng đầy trong sáng,
Khép chặt hương mơ năm tháng đợi chờ.
Chút suy tư thoáng hiển hiện không ngờ.
Em e lệ cúi đầu đầy luyến nhớ.

Phút đầu gặp em anh càng bở ngở,
Nơi miền quê sao lại có đóa hoa !!!
Dáng đẹp dịu dàng xinh xắn thiết tha,
Loài hoa dại nhưng mang đầy sắc nhớ.

Chiều tím dâng buồn sau ngày gặp gở,
Anh thẩn thờ đếm nhịp bước quanh sân.
Muốn nói yêu em nhưng cứ ngại ngần,
Duyên cách trở sao anh mở lời được !!!

Tình phôi pha lòng anh đây biết trước,
Nhưng sao mình vẩn cứ thấy vấn vương.
Thương loài hoa đứng khép nép bên đường,
Hoa mắc cở chính là Hoa trinh nử…
Quãng Đức
7/2/2011

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 4


Lòng em buồn anh đây đâu có biết,
Khoe hương mơ với dáng vẻ kiêu kỳ.
Xung quanh em : tranh, cỏ, đá vô tri,
Em mở mắt , nở nụ hồng thơm ngát.

Nắng thủy tinh mang phấn hương ngào ngạt,
Anh đi tìm trong nổi nhớ niềm thương.
Cứ lân la đi khắp mọi nẻo đường,
Rồi bắt gặp hồn hoa xen kẻ lá.

Bước đường yêu em xem anh xa lạ,
Khép kín bờ mi mắt lệ rưng rưng.
Muốn nói yêu anh lòng vẫn ngại ngùng.
Em mắc cở, thẹn thò khi anh đến…

Phút đầu gặp mang nổi buồn lưu luyến,
Vấn vương sầu màu sắc tím Hoa Trinh.
Thoáng từ xa… anh len lét đứng nhìn,
Không bước lại sợ em buồn em giận.

Mối tình của tôi sao mà lận đận,
Đả yêu rồi sao chẳng dám nói ra.
Lòng ngại ngùng cũng bởi tại người ta …
Vì Mắc Cở hay là vì Trinh Nử !!!
Quãng Đức
Ngày 9/2/2011

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 5





Tôi đến thăm em một buổi chiều,
Bờ đê vắng lạnh cảnh đìu hiu.
Bước chân lảng tử vờn theo gió,
Cây cỏ ven đường khép nép xiêu.

Đóa hoa xinh thắm dáng mỹ miều,
Sắt tím hương buồn dáng cô liêu.
Mắc cở nhìn anh đầy e thẹn,
Tươi thắm xuân thì…khởi sắc yêu !

Ta hỏi lòng ta, hỏi một mình,
Hương đồng gió nội có hoa xinh.
Nhè nhẹ bàn tay anh chạm khẻ,
Nũng nịu quay đi khép nép nhìn.

So sánh loài hoa cùng với em,
Tình yêu rạo rực rủ môi mềm.
Yêu mà mắc cở thường hay tránh,
Lo sợ đủ điều để khổ thêm…

Ta dặn lòng ta hảy mở lời,
Với người con gái của tôi ơi.
Đả yêu nhau đừng nên lo sợ,
Rào trước đón sau khổ cả đời…

Chiều buồn cô độc một mình tôi,
Đứng ngắm nhìn hoa dạ bồi hồi.
Suy nghỉ miên man loài hoa dại,
Một cảnh hai đời… kiếp nổi trôi.

Chuyện tình hai đứa ở hai nơi,
Cớ sao e ngại chẳng mở lời.
Đừng tưỡng mình như hoa mắc cở,
Làm dáng cúi đầu… Trinh Nử ơi !!!
Quãng Đức
Ngày 9/2/2011

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 6

Có một người con gái,
Mà tôi vừa mới quen.
Lòng thường hay ái ngại,
Khép nép đứng bên rèm.
Mông lung suy nghỉ mải,
Cho buồn khổ sầu thêm.
Với nổi lòng tê tái,
Dâng cao ngút ngàn lên…


Em thẹn thùng mắt cở,
Màu sắc tím hoàng hôn.
Gọi tên em bở ngở,
Dáng trinh nử bồn chồn.
Em vừa lo vừa sợ,
Sẻ có những tiếng đồn.
Với dáng nử cô thôn,
Thề nguyền người viển xứ…

Sao em còn tư lự,
Bỏ qua điều sáo ngử….
Hảy giử vững niềm tin,
Lòng son sắt vững bền.
Kẻo chịu nhiều thua thiệt.
Em ơi em có biết !!!
Yêu thương mang nặng nợ,
Hạnh phúc đến bất ngờ…

Đừng như hoa mắc cở,
Mang nổi nhớ niềm thương.
Sống lây lất bên đường,
 Khoe hương màu sắt tím.
E lệ và khép kín,
Vô tình chạm khẻ thôi,
Rồi trách cứ bồi hồi,
Sao anh không tìm đến…

Chuyện tình đầy hứa hẹn,
Để đêm ngày nhớ thương.
Sống lưu lạc tha phương,
Mơ về người con gái,
Hẹn ngày nao trở lại.
Bên xóm nhỏ ven đường,
Để nói lời yêu thương,
Và tặng Hoa Trinh Nử….
Quãng Đức
Ngày 9/2/2011

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 7


Gió lạnh buổi chiều ở cuối đê,
Hai đứa cùng đi chung lối về.
Thẹn thùng em mỉm cười khúc khich,
Bởi lòng hớn hở mối tình quê.

Nổi lòng chờ đón_ nổi đê mê,
Chung bước bên em trọn lời thề.
Tiện tay anh hái cành Mắc Cở,
Tặng người con gái… mải vân vê…

Tà áo em mang đầy duyên nợ,
Mối tình quen biết buổi ban sơ.
Cầm nhánh hoa xinh em bở ngở,
Trinh nử chung tình cứ như mơ

Trong các loài hoa em chỉ yêu,
Sắt tím đơn sơ đẹp mỷ miều.
Xếp cánh lá sầu khi gặp gở,
Mắc cở thẹn thùng dáng dể yêu…

Nhưng xin em hảy nhớ một điều,
Loài hoa rất đẹp dáng cô liêu.
Hảy trải lòng ra để mà sống,
Cuộc đời như thế khỏi buồn thiu…

Vui đùa nô nức suốt buổi chiều,
Ngồi cạnh bên nhau nói tiếng yêu.
Nhắc nhở cùng anh: Hoa Mắc Cở,
Màu tím chung tình hởi anh yêu….
Quãng Đức
Ngày 10/2/2011

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 8

Con bướm đa tình vẩn cứ bay, 
Lan, Đào, khoe sắt tháng đêm ngày.
Không động lòng thương không luyến nhớ,
Bay vút giang xa khỏi tầm tay.

Đi tìm gió lộng với cỏ cây,
Thôn dả bình yên tháng tháng ngày.
Ở đó có loài Hoa Mắc Cở,
Xếp cánh buồn_ sắt tím ngất ngây…

Sợi thương, sợi nhớ tháng năm dài,
Trong lòng ghi dấu bóng hình ai !!!
Không phải như sương kia đọng lại,
Gợi tình, gợi nhớ  rót vào tai…

Kỹ niệm bờ đê chẳng dể phai,
Vương vấn mông lung: bóng hình hài.
Trinh Nử gợi tình nơi thôn dả,
Hoa tình hương tím gắn tóc ai !!!

Thương nhớ ngày đêm vẩn miệt mài,
Chuyện tình chỉ có một không hai.
Phương xa mơ tưởng bao mộng ước,
Lạc cảnh thần tiên chốn thiên thai.

Hởi cô bé nhỏ em có hay,
Giọt thương, giọt nhớ lệ đong đầy.
Mơ tưởng cùng em chung sánh bước,
Khoác chiếc áo hồng _thắm ngất ngây…
Quãng Đức
Ngày 12/2/2011

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

HOA MẮC CỞ 9


 Hoa tím giăng đầy khắp cả lối đi,
 Ta lạc bước chốn vùng quê thơ mộng.
 Giửa trời xanh gió vi vu lồng lộng,
 Ngẩn ngơ nhìn say đắm một loài hoa…

 Nét  mặt ngây thơ, mắt biết , thiệt thà,
 Hay e thẹn …làm tim ta ngừng đập.
 Xao xuyến lòng phút đầu tiên bắt gặp,
 Ngẩn ngơ nhìn đắm đuối gợi niềm thương.

 Phút đầu gặp em sau buổi tan trường,
 Trò chuyện bâng quơ qua lần gặp gở.
 Mái tóc mây cài chùm Hoa Mắc Cở.
 Ôi đẹp tuyệt vời thương quá đi thôi.

 Nắm lấy tay em giây phút bồi hồi,
 Em khép kín bờ mi đầy e lệ.
 Giây phút xao lòng anh đây kể lể,
 Nói yêu em tất cả tấm chân tình.

 Quãng trời yêu là duyên phận chúng mình,
 Em chấp nhận gật đầu không tư lự.
 Không buồn phiền thân anh làm lử  thứ,
 Xa quê hương mà chẵng hẹn ngày về.

 Chốn phồn vinh che lấp mảnh trăng quê,
 Anh bận bịu quên đi người con gái…
 Vẩn ngóng chờ người xưa quay trở lại,
 Tay trong tay qua những buổi hẹn hò.

 Lòng lâng lâng qua giây phút đợi chờ,
 Em khép kín nổi buồn trong lặng lẻ.
 Ôm cô đơn trong tủi hờn quạnh quẻ,
 Để hướng về ngày tháng củ phôi pha.

 Gợi nhớ về người yêu dấu phương xa,
 Mong gặp lại, nối duyên tình luyến nhớ.
 Em tin rằng mình đây còn duyên nợ,
 Vẩn nở nụ cười ngày tháng đợi trông.

 Bao nhớ nhung chất chứa ở trong lòng,
 Trong đơn lẻ tìm dấu xưa kỹ niệm.
 Hoa xưa kia giờ vẩn còn e thẹn,
 Mắc cở ngại ngùng đợi kẻ phương xa…
 Quãng Đức
 Ngày 14/2/2011

Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

HOA MẮC CỞ CUỐI

 Tháng năm dài xa quê nay trở lại,
 Trên con đường mòn dẩn đến bờ đê.
 Bước cô đơn trên lối nhỏ đường về,
 Chợt đứng lại thấy chùm cây Mắc Cở.

 Thuở ấy… ngày nao chúng mình gặp gở,
 Cũng nơi nầy anh đả gặp được em.
 Mối tình xưa kia dịu ngọt êm đềm,
 Ôi nhớ quá… thương thương ôi nhớ quá !!!

 Buổi chiều cuối thu mưa rơi tầm tả,
 U ẩn lòng… cánh xếp lá hoa Trinh.
 Dáng hoa xưa anh lặng lẻ đứng nhìn,
 Trong tiềm thức… hoa tình đâu hiu quạnh!!!

 Gió thổi chiều vi vu càng thấm lạnh,
 Chợt đi nhanh ghé lại quán bên đường.
 Khi biết ra đả vở mảnh trời thương,
 Em xuất giá theo chồng về xứ lạ…

 Nửa mảnh hồn trôi theo dòng nghiệt ngã,
 Em lấy chồng quên tình nghỉa thủy chung.
 Sắc tím hoa xưa lâm cảnh khốn cùng,
 Quên nguyện ước lời xưa em nhắc nhở.

 Màu tím chung tình em ơi có nhớ,
 Sao bây giờ ngoảnh mặt vội lìa xa.
 Dù lấy chồng em vẩn cứ nói ra,
 Tròn mộng ước tòng phu đừng bịn rịn.

 Mảnh tình kia giờ đây đem chôn kín,
 Như loài hoa sắt tím cũng tàn theo.
 Còn gì buồn khi trống vắng cheo neo,
 Ru mối tình đi sâu vào dĩ vảng.

 Chúc cho em đời vui tươi trong sáng,
 Hạnh phúc yêu kiều cùng với chồng con.
 Mối tình xưa giờ đây vẩn hảy còn,
 Là Mắc Cở… là không tròn mộng ước …

Quãng Đức
 Ngày 14/2/2011

THE END